恋绣衾

宋代 史达祖
吴梅初试涧谷春。夜幽幽、江雁叫云。人正在、孤窗底,被秾愁、醺破醉魂。 雨窗只剩残灯影,伴罗衣、无限泪痕。瘦骨怕、红绵冷,说午时、斗帐夜分。
méi chū shì jiàn chūn yōu yōu jiāng yàn jiào yún rén zhèng zài chuāng   bèi nóng chóu xūn zuì hún
chuāng zhǐ shèng cán dēng yǐng   bàn luó xiàn lèi hén shòu hóng mián lěng   shuō shí dǒu zhàng fēn