恋绣衾

宋代 李太古
橘花风信满院香。摘青梅、犹自怕尝。向绿密、红疏处,喜相逢、飞下一双。 堪怜堪惜还堪爱,唤青衣、推上绣窗。暗记得、凭肩语,对菱花、啼损晚妆。
huā fēng xìn mǎn yuàn xiāng zhāi qīng méi yóu cháng xiàng 绿 hóng shū chù   xiāng féng fēi xià shuāng
kān lián kān hái kān ài   huàn qīng tuī shàng xiù chuāng àn de píng jiān   duì líng huā sǔn wǎn zhuāng