濂溪诗

宋代 黄庭坚
溪毛秀兮水清,可饭羹兮濯缨,不渔民利兮又何有于名。 弦琴兮觞酒,写溪声兮延五老以为寿。 蝉蜕尘埃兮玉雪自清,听潺湲兮鉴澄明。 激贪兮敦薄,非青蘋白鸥兮谁与同乐。 津有舟兮荡有莲,胜日兮与客就闲。 人闲拿音兮不知何处散发醉,高荷为盖兮倚芙蓉以当伎。 霜清水寒兮舟著平沙,八方同宇兮云月为家。 怀连城兮佩明月,鱼鸟亲人兮野老同社而争席。 白云蒙头兮与南山为伍,非夫人攘臂兮谁余敢侮。
máo xiù shuǐ qīng   fàn gēng zhuó yīng   mín yòu yǒu míng
xián qín shāng jiǔ   xiě shēng yán lǎo wéi shòu 寿
chán tuì chén āi xuě qīng   tīng chán yuán jiàn chéng míng
tān dūn báo   fēi qīng píng bái ōu shuí tóng
jīn yǒu zhōu dàng yǒu lián   shèng jiù xián
rén xián yīn zhī chǔ sàn zuì   gāo wèi gài róng dāng
shuāng qīng shuǐ hán zhōu zhù píng shā   fāng tóng yún yuè wèi jiā
huái 怀 lián chéng pèi míng yuè   niǎo qīn rén lǎo tóng shè ér zhēng
bái yún méng tóu nán shān wéi   fēi rén rǎng shuí gǎn