厉安行结小庵湖山之间破竹激水甚自适杜得之作诗因次其韵

宋代 李光
不慕轩裳慕隐沦,直将富贵比浮云。竹沟引水通银汉,石甃澄澜起縠纹。 湖上三间容我卜,溪边一派与君分。枕流漱石平生事,黜陟从今了不闻。
xuān cháng yǐn lún   zhí jiāng guì yún zhú gōu yǐn shuǐ tōng yín hàn shí   zhòu chéng lán wén    
shàng sān jiān róng bo   biān pài jūn fēn zhěn liú shù shí píng shēng shì chù   zhì cóng jīn liǎo wén