涟上题樊氏水亭

唐代 高适
涟上非所趣,偶为世务牵。经时驻归棹,日夕对平川。 莫论行子愁,且得主人贤。亭上酒初熟,厨中鱼每鲜。 自说宦游来,因之居住偏。煮盐沧海曲,种稻长淮边。 四时常晏如,百口无饥年。菱芋藩篱下,渔樵耳目前。 异县少朋从,我行复迍邅。向不逢此君,孤舟已言旋。 明日又分首,风涛还眇然。
lián shàng fēi suǒ   ǒu wèi shì qiān jīng shí zhù guī zhào   duì píng chuān
lùn háng chóu   qiě zhǔ rén xián tíng shàng jiǔ chū shú   chú zhōng měi xiān
shuō huàn yóu lái   yīn zhī zhù piān zhǔ yán cāng hǎi   zhòng dào cháng huái biān
shí cháng yàn   bǎi kǒu nián líng fān xià   qiáo ěr qián
xiàn shǎo péng cóng   xíng zhūn zhān xiàng féng jūn   zhōu yán xuán
míng yòu fēn shǒu   fēng tāo hái miǎo rán