连日大雪独坐有感

宋代 虞俦
低唱谁家帐缕金,何如短棹泛山阴。 天边雁断无留影,泓下龙寒亦懒吟。 着柳便随风作态,欺梅除有月知心。 晴光却喜前村动,春事从今日日深。
chàng shuí jiā zhàng jīn   duǎn zhào fàn shān yīn  
tiān biān yàn duàn liú yǐng   hóng xià lóng hán lǎn yín  
zhe liǔ biàn 便 suí fēng zuò tài   méi chú yǒu yuè zhī xīn  
qíng guāng què qián cūn dòng   chūn shì cóng jīn shēn