连日车行风寒

宋代 汪梦斗
不奈凄风透敝裘,高眠车上被蒙头。自怜病骨生来弱,莫恨客途寒可忧。 雅操素持四不出,狂吟且和二宜休。家乡才喜清无暑,露下芙蓉一院秋。
nài fēng tòu qiú   gāo mián chē shàng bèi méng tóu lián bìng shēng lái ruò   hèn hán yōu    
cāo chí chū   kuáng yín qiě èr xiū jiā xiāng cái qīng shǔ   xià róng yuàn qiū