怜猫示内

宋代 陈著
黑花一衔蝉,畜之今几年。 捕攫奔走捷,巧黠乃其天。 一脔亦割啗,分与眠席眠。 迩来主人出,出久厨无烟。 罄室鼠辈少,时得聊自延。 不就邻妇呼,宁饥肯垂涎。 夜寒身无栖,灶窟恬余暄。 灰染突尘涴,毛色非旧鲜。 主人来归初,绕室如诉冤。 旁人固不解,主人当知怜。 云何云可恶,恶彼身挛拳。 依随行坐閒,呵叱加笞鞭。 不念昔可爱,惟恶今非前。 本来是一物,色改爱遂迁。 吁嗟乎猫乎,岂独于猫然。 人于夫妇閒,情义亦罕全。 花颜少年时,儇倚心相缠。 皤皤白发垂,相丑亦相妍。 吁嗟乎人乎,有耳听我言。 人生七十稀,能得几时安。 毋以私自贼,同室操戈鋋。 举案与齐眉,当如孟光贤。 糟糠不下堂,当与宋弘肩。 不然只自苦,于我何益焉。 我赋我妇读,一笑愿不愆。
hēi huā xián chán   chù zhī jīn nián  
jué bēn zǒu jié   qiǎo xiá nǎi tiān  
luán dàn   fēn mián mián  
ěr lái zhǔ rén chū   chū jiǔ chú yān  
qìng shì shǔ bèi shǎo   shí liáo yán  
jiù lín   níng kěn chuí xián  
hán shēn   zào tián xuān  
huī rǎn chén   máo fēi jiù xiān  
zhǔ rén lái guī chū   rào shì yuān  
páng rén jiě   zhǔ rén dāng zhī lián  
yún yún   è shēn luán quán  
suí xíng zuò xián   chì jiā chī biān  
niàn ài   wéi è jīn fēi qián  
běn lái shì   gǎi ài suì qiān  
jiē māo   māo rán  
rén xián   qíng hǎn quán  
huā yán shào nián shí   xuān xīn xiāng chán  
bái chuí   xiāng chǒu xiāng yán  
jiē rén   yǒu ěr tīng yán  
rén shēng shí   néng shí ān  
zéi   tóng shì cāo chán  
àn méi   dāng mèng guāng xián  
zāo kāng xià táng   dāng sòng hóng jiān  
rán zhī   yān  
  xiào yuàn qiān