莲花峰篇赠黄山闵宾连

清代 屈大均
我昔入秦关,手攀太华峰。千峰为莲瓣,三峰为莲蓬。 三峰祗一石,一石三芙蓉。纷纷莲花须,化作千万松。 白帝与明星,宫在千叶中。高高五千仞,仙掌擎当空。 自谓天下奇,群岳不能从。何意一黄山,莲花亦次宗。 一茎上矗天,千瓣开濛濛。从茎上至蕊,吹堕愁天风。 盘回穿岩窦,忽见轩辕宫。峰凡三十六,此峰太华同。 夫君几登陟,身染莲衣红。自作黄山经,神与山精通。 文章亦巨灵,开辟将何穷。
qín guān   shǒu pān tài huá fēng qiān fēng wèi lián bàn sān   fēng wèi lián péng    
sān fēng zhī shí   shí sān róng fēn fēn lián huā huà   zuò qiān wàn sōng    
bái míng xīng   gōng zài qiān xié zhōng gāo gāo qiān rèn xiān   zhǎng qíng dāng kōng    
wèi tiān xià   qún yuè néng cóng huáng shān lián   huā zōng    
jīng shàng chù tiān   qiān bàn kāi méng méng cóng jīng shàng zhì ruǐ chuī   duò chóu tiān fēng    
pán huí chuān 穿 yán dòu   jiàn xuān yuán gōng fēng fán sān shí liù   fēng tài huá tóng    
jūn dēng zhì   shēn rǎn lián hóng zuò huáng shān jīng shén   shān jīng tōng    
wén zhāng líng   kāi jiāng qióng