莲花峰

清代 曹贞吉
我闻花开十丈藕如船,太㟆顶上何便娟。又闻给孤园边功德水,五色莲花世无比。 两者余尝梦见之,不道莲峰奇若此。游人历历到花须,夜深多宿莲花柎。 冷光朝暮相激射,餐霞饮露神仙徒。千松万松破石出,磴道高悬势矹硉。 俯看莲蕊才及肩,菡萏何时与花匹。云梯百步在眼前,海门落日争新鲜。 鳌鱼洞口莽昏黑,散花坞下丹枫妍。惟有天都堪并矗,诸峰鹄立皆臣仆。 老人伛偻吁可笑,高撑孤髻山之足。浓翠霏霏衣袖中,排空御气如飞蓬。 路人惊我白云出,老夫适谒浮丘公。
wén huā kāi shí zhàng ǒu chuán   tài huá dǐng shàng biàn 便 juān yòu wén gěi yuán biān gōng shuǐ   lián huā shì
liǎng zhě cháng mèng jiàn zhī   dào lián fēng ruò yóu rén dào huā   shēn duō 宿 lián huā
lěng guāng zhāo xiāng shè   cān xiá yǐn shén xiān qiān sōng wàn sōng shí chū   dèng dào gāo xuán shì
kàn lián ruǐ cái jiān   hàn dàn shí huā yún bǎi zài yǎn qián   hǎi mén luò zhēng xīn xiān
áo dòng kǒu mǎng hūn hēi   sàn huā xià dān fēng yán wéi yǒu tiān kān bìng chù   zhū fēng jiē chén
lǎo rén xiào   gāo chēng shān zhī nóng cuì fēi fēi xiù zhōng   pái kōng fēi péng
rén jīng bái yún chū   lǎo shì qiū gōng