梁州令

宋代 晏几道
莫唱阳关曲。泪湿当年金缕。离歌自古最消魂,闻歌更在魂消处。 南楼杨柳多情绪。不系行人住。人情却似飞絮。悠扬便逐春风去。
chàng yáng guān lèi shī 湿 dāng nián jīn zuì xiāo hún   wén gèng zài hún xiāo chù
nán lóu yáng liǔ duō qíng xíng rén zhù rén qíng què shì fēi yōu yáng biàn 便 zhú chūn fēng