梁州令

宋代 欧阳修
红杏墙头树。紫萼香心初吐。新年花发旧时枝,徘徊千绕,独共东风语。阳台一梦如云雨。为问今何处。离情别恨多少,条条结向垂杨缕。 此事难分付。初心本谁先许。窃香解佩两沈沈,知他而今,记得当初否。谁教薄幸轻相误。不信道、相思苦。如今却恁空追悔,元来也会忆人去。
hóng xìng qiáng tóu shù è xiāng xīn chū xīn nián huā jiù shí zhī   pái huái qiān rào   gòng dōng fēng yáng tái mèng yún wèi wèn jīn chǔ qíng bié hèn duō shǎo   tiáo tiáo jié xiàng chuí yáng
shì nán fēn chū xīn běn shuí xiān qiè xiāng jiě pèi liǎng shěn shěn   zhī ér jīn   dàng chū fǒu shuí jiào xìng qīng xiāng xìn dào xiāng jīn què nèn kōng zhuī huǐ   yuán lái huì rén