梁长子自泰山归以百三十韵诗见誇因成俚歌奉嘲

明代 王世贞
梁伯龙,真龙伯,自从钓鳌忤上帝,压之尚馀三百尺。 笑语王先生,长者所苦为杯棬。男儿失意则蓬累,焉能委身眉睫间。 北渡洪河,东游泰山。举头出天门,舒手扪日观。白云封中起,袖欲割其半。 岳帝不敢呵,玉女一笑粲。是何魍魉来,令我山灵怖欲窜。 梁伯龙,醉携金壶汁,倒翻玉女盆。诗成一千三百言,千三百颗明珠圆。 长吟短咏不肯眠,西风吹骨骨欲颠,其若囊中无一钱。 王先生为汝作诗劵,减之一字一匹绢。天公笼统无月旦,买者为谁复谁怨。 梁伯龙,勿懊恼,归来从容问若姥。东家侏儒日苦饱,长者不呆真是宝。
liáng lóng   zhēn lóng   cóng diào áo shàng   zhī shàng sān bǎi chǐ  
xiào wáng xiān sheng   zhǎng zhě suǒ wèi bēi quān nán ér shī péng lèi yān   néng wěi shēn méi jié jiān    
běi hóng   dōng yóu tài shān tóu chū tiān mén shū   shǒu mén guān bái yún fēng zhōng xiù   bàn      
yuè gǎn   xiào càn shì wǎng liǎng lái lìng   shān líng cuàn    
liáng lóng   zuì xié jīn zhī   dǎo fān pén shī chéng qiān sān bǎi yán qiān   sān bǎi míng zhū yuán    
cháng yín duǎn yǒng kěn mián   西 fēng chuī diān   ruò náng zhōng qián  
wáng xiān sheng wèi zuò shī juàn   jiǎn zhī juàn tiān gōng lǒng tǒng yuè dàn mǎi   zhě wèi shuí shuí yuàn    
liáng lóng   ào nǎo   guī lái cóng róng wèn ruò lǎo dōng jiā zhū bǎo zhǎng   zhě dāi zhēn shi bǎo