梁园歌

明代 李梦阳
朝发金台门,夕度博浪关。黄河如丝天上来,千里不见淮南山。 淮南柱树弄婆娑,挂席欲进阻洪波,我今亦作梁园歌。 梁园昔有信陵君,名与岱华争嵯峨。三千珠履不动色,屠门执辔来相过。 功成不显涕滂沱,青蝇白璧一何多。我为梁园客,不登梁王台。 锦帆扬州门,一土何时回。荒烟白草古城没,登台望之令心哀。 令心哀,歌且谣。迷涂富贵苦不足,宁思白骨生蓬蒿。 人生三十无少年,积金累玉空煎熬。独立天地间,长啸视今古,城隅落落一堆土。 千年谁继白与甫,揽泪浮云洒烟莽。洒烟莽,风吹卷波涛,沈吟投箸不暇食,蹴天浊浪何滔滔。 君不见昔人然诺一相许,黄金斗印如秋毫。
cháo jīn tái mén   làng guān huáng tiān shàng lái qiān   jiàn huái nán shān    
huái nán zhù shù nòng suō   guà jìn hóng   jīn zuò liáng yuán  
liáng yuán yǒu xìn líng jūn   míng dài huá zhēng cuó é sān qiān zhū dòng   mén zhí pèi lái xiāng guò    
gōng chéng xiǎn pāng tuó   qīng yíng bái duō wèi liáng yuán   dēng liáng wáng tái    
jǐn fān yáng zhōu mén   shí huí huāng yān bái cǎo chéng méi dēng   tái wàng zhī lìng xīn āi    
lìng xīn āi   qiě yáo guì níng   bái shēng péng hāo    
rén shēng sān shí shào nián   jīn lèi kōng jiān áo tiān jiān cháng   xiào shì jīn chéng   luò luò duī    
qiān nián shuí bái   lǎn lèi yún yān mǎng yān mǎng fēng   chuī juǎn tāo shěn   yín tóu zhù xiá shí   tiān zhuó làng tāo tāo    
jūn jiàn rén rán nuò xiāng   huáng jīn dòu yìn qiū háo