梁颙若池中莲开一花红白各半索赋三首 其三

清代 陈恭尹
岂曰卑栖意自殊,亭亭泥滓不曾污。一茎擢出仙人掌,二气凝为太极图。 发为丹心常早白,玉缘泣血半成朱。雌雄好是芙蓉剑,南斗光芒近有无。
yuē bēi shū   tíng tíng céng jīng zhuó chū xiān rén zhǎng   èr níng wèi tài
wèi dān xīn cháng zǎo bái   yuán xuè bàn chéng zhū xióng hǎo shì róng jiàn   nán dòu guāng máng jìn yǒu