两寅四月乙丑夜漏未尽五鼓三嵎程平起问安堂

宋代 李新
梦过漆园胡蝶入,月落松窗烟雾湿。 晓凉却恐老儿寒,惊起薪床穿破褶。 土壁萧条室如水,贷粟何人借甘旨。 金莲驾象得得来,华灯一滴祥光开。 彩晕收还香火寂,门外尘空镜天碧。 桂树残花苍影沉,玉娥扫彻云中魄。
mèng guò yuán dié   yuè luò sōng chuāng yān shī 湿  
xiǎo liáng què kǒng lǎo ér hán   jīng xīn chuáng chuān 穿 zhě  
xiāo tiáo shì shuǐ   dài rén jiè gān zhǐ  
jīn lián jià xiàng de de lái   huá dēng xiáng guāng kāi  
cǎi yūn shōu hái xiāng huǒ   mén wài chén kōng jìng tiān  
guì shù cán huā cāng yǐng chén   é sǎo chè yún zhōng