凉夜

清代 陈忠平
骤起风狂逼暑除,窗前花影认模糊。撩人思绪究何尔,趁隙吟虫真似吾。 梦里颇疑云路近,醒时转觉雨灯孤。明知凉夜难长永,漫把鱼笺草草涂。
zhòu fēng kuáng shǔ chú   chuāng qián huā yǐng rèn liáo rén jiū ěr chèn   yín chóng zhēn    
mèng yún jìn   xǐng shí zhuǎn jué dēng míng zhī liáng nán cháng yǒng màn   jiān cǎo cǎo