梁药亭招集六莹堂观六莹古琴同诸公作歌

清代 陈恭尹
昔人斫琴贵其声,梁君得琴堂以名。六莹堂诗走天下,人因诗好知琴精。 酒酣拂拭呈上客,四座观之皆动色。断纹半作龙蛇形,古漆总如金铁蚀。 梁君得此三十春,书斋终日伴闲身。发扬宫徵在笔墨,清风沕穆还天真。 陶公无弦得其意,君琴有足一无二。不遇其人不敢修,旧新杂糅虞非类。 吾闻舜琴五弦象五行,当年揖让称平成。少宫少商自文武,三千年内多戈兵。 乃知极备不如缺,为君一弹再三歇。
rén zhuó qín guì shēng   liáng jūn qín táng míng liù yíng táng shī zǒu tiān xià   rén yīn shī hǎo zhī qín jīng
jiǔ hān shì chéng shàng   zuò guān zhī jiē dòng duàn wén bàn zuò lóng shé xíng   zǒng jīn tiě shí
liáng jūn sān shí chūn   shū zhāi zhōng bàn xián shēn yáng gōng zhēng zài   qīng fēng hái tiān zhēn
táo gōng xián   jūn qín yǒu èr rén gǎn xiū   jiù xīn róu fēi lèi
wén shùn qín xián xiàng xíng   dāng nián ràng chēng píng chéng shǎo gōng shǎo shāng wén   sān qiān nián nèi duō bīng
nǎi zhī bèi quē   wèi jūn dàn zài sān xiē