梁药亭太史

宋代 何绛
千峰夹一水,孤舫夜中乘。野烧侵山月,波星漾渚灯。 帆添知浪减,峡尽觉天增。禾黍离离近,篷窗且莫凭。
qiān fēng jiā shuǐ   fǎng zhōng chéng shāo qīn shān yuè   xīng yàng zhǔ dēng    
fān tiān zhī làng jiǎn   xiá jǐn jué tiān zēng shǔ jìn péng   chuāng qiě píng