梁虚斋园中木绵次韵
太华十丈几曾花,今见南州野老家。近院似归金蜡炬,倚山如出石床砂。
每来丹凤巢三月,未许铜瓶折一丫。便是天台最深处,赋才何让赤城霞。
tài
太
huá
华
shí
十
zhàng
丈
jǐ
几
zēng
曾
huā
花
,
jīn
今
jiàn
见
nán
南
zhōu
州
yě
野
lǎo
老
jiā
家
。
。
jìn
近
yuàn
院
shì
似
guī
归
jīn
金
là
蜡
jù
炬
,
yǐ
倚
shān
山
rú
如
chū
出
shí
石
chuáng
床
shā
砂
。
。
měi
每
lái
来
dān
丹
fèng
凤
cháo
巢
sān
三
yuè
月
,
wèi
未
xǔ
许
tóng
铜
píng
瓶
zhé
折
yī
一
yā
丫
。
。
biàn
便
shì
是
tiān
天
tāi
台
zuì
最
shēn
深
chù
处
,
fù
赋
cái
才
hé
何
ràng
让
chì
赤
chéng
城
xiá
霞
。
。