梁王吹台

宋代 王安石
繁台繁姓人,埋灭为蒿蓬。 况乃汉骄子,魂游谁肯逢。 缅思当盛时,警跸在虚空。 蛾眉倚高寒,环佩吹玲珑。 大梁千万家,回首云蒙蒙。 仰不见王处,云间指青红。 宾客有司马,邹枚避其锋。 洒笔飞鸟上,为王赋雌雄。 借今此不传,楚辞擅无穷。 空余一丘土,千载播悲风。
tái fán xìng rén   mái miè wèi hāo péng  
kuàng nǎi hàn jiāo zi   hún yóu shuí kěn féng  
miǎn dāng shèng shí   jǐng zài kōng  
é méi gāo hán   huán pèi chuī líng lóng  
liáng qiān wàn jiā   huí shǒu yún méng méng  
yǎng jiàn wáng chù   yún jiān zhǐ qīng hóng  
bīn yǒu   zōu méi fēng  
fēi niǎo shàng   wèi wáng xióng  
jiè jīn chuán   chǔ shàn qióng  
kòng qiū   qiān zǎi bēi fēng