两同心

宋代 杨无咎
月可中庭,夜凉初燕。见个人人、越格风流,饶济济、入时打扮。小从容,不似前回,匆匆得见。 坐上不禁肠断。捧杯深劝。争敢望、白雪新声,唯啜得、秋波一眄。告从今,休要教人,千呼万唤。
yuè zhōng tíng   liáng chū yàn jiàn rén rén yuè fēng liú   ráo shí bàn xiǎo cóng róng   shì qián huí   cōng cōng jiàn
zuò shàng jīn cháng duàn pěng bēi shēn quàn zhēng gǎn wàng bái xuě xīn shēng   wéi chuài qiū miǎn gào cóng jīn   xiū yào jiào rén   qiān wàn huàn