两同心

宋代 杨无咎
秋水明眸、翠螺堆发、却扇坐、羞落庭花,凌波步、尘生罗袜。芳心发。分付春风,恰当时节。 渐解愁花怨月。忒贪娇劣。宁宁地、情态于人,惺惺处、语言低说。相思切。不见须臾,可堪离别。
qiū shuǐ míng móu cuì luó duī què shàn zuò xiū luò tíng huā   líng chén shēng luó fāng xīn fēn chūn fēng   qià dàng shí jié
jiàn jiě chóu huā yuàn yuè tān jiāo liè níng níng qíng tài rén   xīng xīng chù yán shuō xiāng qiè jiàn   kān bié