两同心

宋代 黄庭坚
秋水遥岑。妆淡情深。尽道教、心坚穿石,更说甚、官不容针。霎时间,雨散云归,无处追寻。 小楼朱阁沈沈。一笑千金。你共人、女边著子,争知我、门里桃心。最难忘,小院回廊,月影花阴。
qiū shuǐ yáo cén zhuāng dàn qíng shēn jǐn dào jiào xīn jiān chuān 穿 shí   gèng shuō shén guān róng zhēn shà shí jiān   sàn yún guī   chǔ zhuī xún
xiǎo lóu zhū shěn shěn xiào qiān jīn gòng rén biān zhù zi   zhēng zhī mén táo xīn zuì nán wàng   xiǎo yuàn huí láng   yuè yǐng huā yīn