梁氏水斋

唐代 韦庄
独醉任腾腾,琴棋亦自能。卷帘山对客,开户犬迎僧。 看蚁移苔穴,闻蛙落石层。夜窗风雨急,松外一庵灯。
zuì rèn téng téng   qín néng juàn lián shān duì   kāi quǎn yíng sēng
kàn tái xué   wén luò shí céng chuāng fēng   sōng wài ān dēng