两山间

宋代 王安石
自予营北渚,数至两山间。 临路爱山好,出山愁路难。 山花如水净,山鸟与云闲。 我欲抛山去,山仍劝我还。 祗应身後冢,亦是眼中山。 且复依山住,归鞍未可攀。
yíng běi zhǔ   shù zhì liǎng shān jiān  
lín ài shān hǎo   chū shān chóu nán  
shān huā shuǐ jìng   shān niǎo yún xián  
pāo shān   shān réng quàn hái  
zhī yìng shēn hòu zhǒng   shì yǎn zhōng shān  
qiě shān zhù   guī ān wèi pān