两僧相继而化有感二首 其一

宋代 释德洪
丛席凋零空敛眉,争锋唇吻斗轻肥。叹无老宿提纲要,时有亡僧为发机。
cóng diāo líng kōng liǎn méi   zhēng fēng chún wěn dòu qīng féi tàn lǎo 宿 gāng yào shí   yǒu wáng sēng wèi