两木

宋代 范成大
枇杷昔所嗜,不问甘与酸。 黄泥裹余核,散掷篱落间。 春风拆勾萌,朴樕如榛菅。 一株独成长,苍然齐屋山。 去年小试花,珑珑犯冰寒。 化成黄金弹,同登桃李盘。 大钧播群物,斡旋不作难。 树老人何堪,挽镜觅朱颜。 颔髭尔许长,大笑欹巾冠。
pa suǒ shì   wèn gān suān
huáng guǒ   sàn zhì luò jiān
chūn fēng chāi gōu méng   zhēn jiān
zhū chéng zhǎng   cāng rán shān
nián xiǎo shì huā   lóng lóng fàn bīng hán
huà chéng huáng jīn dàn   tóng dēng táo pán
jūn qún   xuán zuò nán
shù lǎo rén kān   wǎn jìng zhū yán
hàn ěr cháng   xiào jīn guān