梁国惠康公主挽歌二首

唐代 韩愈
定谥芳声远,移封大国新。巽宫尊长女,台室属良人。 河汉重泉夜,梧桐半树春。龙輀非厌翟,还辗禁城尘。 秦地吹箫女,湘波鼓瑟妃。佩兰初应梦,奔月竟沦辉。 夫族迎魂去,宫官会葬归。从今沁园草,无复更芳菲。
dìng shì fāng shēng yuǎn   fēng guó xīn xùn gōng zūn zhǎng   tái shì shǔ liáng rén
hàn zhòng quán   tóng bàn shù chūn lóng ér fēi yàn zhái   hái niǎn jìn chéng chén
qín chuī xiāo   xiāng fēi pèi lán chū yīng mèng   bèn yuè jìng lún huī
yíng hún   gōng guān huì zàng guī cóng jīn qìn yuán cǎo   gèng fāng fēi