梁国惠康公主挽歌词二首(驸马即司空于公之子)

唐代 羊士谔
汤沐成陈迹,山林遂寂寥。鹊飞应织素,凤起独吹箫。 玉殿中参罢,云輧上汉遥。皇情非不极,空辍未央朝。 授册荣天使,陈诗感圣恩。山河启梁国,缟素及于门。 泉向金卮咽,霜来玉树繁。都人听哀挽,泪尽望寒原。
tāng chéng chén   shān lín suì liáo què fēi yīng zhī   fèng chuī xiāo
diàn 殿 zhōng cān   yún píng shàng hàn yáo huáng qíng fēi   kōng chuò wèi yāng cháo
shòu róng tiān shǐ 使   chén shī gǎn shèng ēn shān liáng guó   gǎo mén
quán xiàng jīn zhī yàn   shuāng lái shù fán dōu rén tīng āi wǎn   lèi jǐn wàng hán yuán