谅公洞庭孤橘歌

唐代 顾况
不种自生一株橘,谁教渠向阶前出,不羡江陵千木奴。 下生白蚁子,上生青雀雏。飞花檐卜旃檀香, 结实如缀摩尼珠。洞庭橘树笼烟碧,洞庭波月连沙白。 待取天公放恩赦,侬家定作湖中客。
zhǒng shēng zhū   shuí jiào xiàng jiē qián chū   xiàn jiāng líng qiān
xià shēng bái   shàng shēng qīng què chú fēi huā yán bo zhān tán xiāng  
jiē shí zhuì zhū dòng tíng shù lóng yān   dòng tíng yuè lián shā bái
dài tiān gōng fàng ēn shè   nóng jiā dìng zuò zhōng