两当轩集有何事不可为咏史二首即效其体 其一

清代 俞樾
何事不可为,乃妄学尧舜。功高国愈危,权重主亦震。 九锡书方来,三让表已定。天子愿避贤,群公竞劝进。 太常具礼仪,太史奏瑞应。于是高筑坛,威仪一何盛。 曰皇帝臣某,谨以元牡请。神器无久旷,天位宜早正。 臣敢执小节,而久稽大命。乃召故君来,朕命尔其听。 庸建尔上公,往哉罔勿敬。无何让王薨,乃以天子赠。 车驾自临送,震悼若弗胜。呜呼将谁欺,欺天天不信。 唐宋均尔尔,吾无责魏晋。
shì wèi   nǎi wàng xué yáo shùn gōng gāo guó wēi quán   zhòng zhǔ zhèn    
jiǔ shū fāng lái   sān ràng biǎo dìng tiān yuàn xián qún   gōng jìng quàn jìn    
tài cháng   tài shǐ zòu ruì yìng shì gāo zhù tán wēi   shèng    
yuē huáng chén mǒu   jǐn yuán qǐng shén jiǔ kuàng tiān   wèi zǎo zhèng    
chén gǎn zhí xiǎo jié   ér jiǔ mìng nǎi zhào jūn lái zhèn   mìng ěr tīng    
yōng jiàn ěr shàng gōng   wǎng zāi wǎng jìng ràng wáng hōng nǎi   tiān zèng    
chē jià lín sòng   zhèn dào ruò shèng jiāng shuí   tiān tiān xìn    
táng sòng jūn ěr ěr   wèi jìn