元代 邓雅
幽花何亭亭,性洁出涟漪。其香远逾清,亵玩非所宜。 物有君子操,人岂不如之。彼哉誉昌宗,我独思濂溪。
yōu huā tíng tíng   xìng jié chū lián xiāng yuǎn qīng xiè   wán fēi suǒ    
yǒu jūn zi cāo   rén zhī zāi chāng zōng   lián