宋代 朱松
一霜木叶纷纷妥,园夫献梨红颊椭。亦知胸次本清凉,且欲与君充饤坐。
shuāng fēn fēn tuǒ   yuán xiàn hóng jiá tuǒ zhī xiōng běn qīng liáng   qiě jūn chōng dìng zuò