宋代 钱惟演
紫花青蒂压枝繁,秋实离离出上兰。 东海圆珪无柰碧,嵰州甜雪不胜寒。 已忧仙佩悬珠重,更恐金刀切玉难。 自与相如解痟渴,何须琼蕊作朝餐。
huā qīng zhī fán   qiū shí chū shàng lán  
dōng hǎi yuán guī nài   qiǎn zhōu tián xuě shèng hán  
yōu xiān pèi xuán zhū zhòng   gèng kǒng jīn dāo qiē nán  
xiàng jiě xiāo   qióng ruǐ zuò cháo cān