乐游园歌

唐代 杜甫
乐游古园崒森爽,烟绵碧草萋萋长。公子华筵势最高, 秦川对酒平如掌。长生木瓢示真率,更调鞍马狂欢赏。 青春波浪芙蓉园,白日雷霆夹城仗。阊阖晴开昳荡荡, 曲江翠幕排银榜。拂水低徊舞袖翻,缘云清切歌声上。 却忆年年人醉时,只今未醉已先悲。数茎白发那抛得, 百罚深杯亦不辞。圣朝亦知贱士丑,一物自荷皇天慈。 此身饮罢无归处,独立苍茫自咏诗。
yóu yuán sēn shuǎng   yān mián cǎo zhǎng gōng huá yán shì zuì gāo  
qín chuān duì jiǔ píng zhǎng cháng shēng piáo shì zhēn shuài   gēng diào ān kuáng huān shǎng
qīng chūn làng róng yuán   bái léi tíng jiā chéng zhàng chāng qíng kāi dié dàng dàng  
jiāng cuì pái yín bǎng shuǐ huí xiù fān   yuán yún qīng qiē shēng shàng
què nián nián rén zuì shí   zhī jīn wèi zuì xiān bēi shù jīng bái pāo  
bǎi shēn bēi shèng cháo zhī jiàn shì chǒu   huáng tiān
shēn yǐn guī chǔ   cāng máng yǒng shī