乐意

宋代 何梦桂
真乐攻心无奈何,自行自坐自讴歌。 云收净天千无滓,月朗渊澄水不波。 更把新诗勾野兴,时将浊酒发天和。 傍人笑我荒唐甚,真乐攻心无奈何。
zhēn gōng xīn nài   xíng zuò ōu  
yún shōu jìng tiān qiān   yuè lǎng yuān chéng shuǐ  
gèng xīn shī gōu xīng   shí jiāng zhuó jiǔ tiān  
bàng rén xiào huāng táng shén   zhēn gōng xīn nài