了仙谣

唐代 贯休
海中紫雾蓬莱岛,安期子乔去何早。游戏多骑白骐驎, 须发如银未曾老。亦留仙诀在人间,啮镞终言药非道。 始皇不得此深旨,远遣徐福生忧恼。紫术黄精心上苗, 大还小还行中宝。若师方术弃心师,浪似雪山何处讨。
hǎi zhōng péng lái dǎo   ān qiáo zǎo yóu duō bái lín  
yín wèi céng lǎo liú xiān jué zài rén jiān   niè zhōng yán yào fēi dào
shǐ huáng shēn zhǐ   yuǎn qiǎn shēng yōu nǎo shù huáng jīng xīn shàng miáo  
hái xiǎo hái xíng zhōng bǎo ruò shī fāng shù xīn shī   làng xuě shān chǔ tǎo