了翁谪廉欲置华严托余将来以六偈见寄其略曰杖头多少闲田地挑取华严入岭来次韵寄之 其三

宋代 释德洪
平生百事耳边风,尽听人嘲诈哑聋。跌著起来还一笑,何须半夜上孤峰。
píng shēng bǎi shì ěr biān fēng   jǐn tīng rén cháo zhà lóng diē zhù lái huán xiào   bàn shàng fēng