乐山松

金朝 刘从益
乐山一何崇,上有千岁松。清孤月露底,秀拔天地中。 蒲柳抱常质,桃李开芳容。争如十八公,笑傲冰霜风。 居然喜避世,不肯污秦封。蟠如北海螭,伏如南阳龙。 纷纷过者多,匠石终不逢。明堂几时构,唤起苍髯翁。
shān chóng   shàng yǒu qiān suì sōng qīng yuè lòu xiù   tiān zhōng    
liǔ bào cháng zhì   táo kāi fāng róng zhēng shí gōng xiào   ào bīng shuāng fēng    
rán shì   kěn qín fēng pán běi hǎi chī   nán yáng lóng    
fēn fēn guò zhě duō   jiàng shí zhōng féng míng táng shí gòu huàn   cāng rán wēng