乐山大佛

近现代 刘梦芙
孰挥郢匠斤,凿岩竟成佛。一千数百载,世变阅飘忽。 坐瞰青衣江,滔滔奔不竭。鱼龙纷拜舞,鸥鹭亲眉睫。 耳孔杂草生,广额霜痕抹。坦腹天地间,了不知凉热。 忆逢丙丁年,圣旨下金阙。红兵焰嚣张,横扫到文物。 儒书已摧烧,佛门当灭裂。赤魔结队来,喧呶持斧钺。 睒此像巍巍,戟指怒吆喝。佛眼视若无,一任汝猖獗。 蛮力不得施,瞠目徒结舌。弹指几春秋,山崩祖龙殁。 可怜呼万岁,权杖遽抛撇。地狱永沉沦,何以施威烈? 太息我苍生,罹兹无量劫。未闻罪己诏,左氏有馀孽。 神州棋局新,拜金帜高揭。守佛可生财,观光宰游客。 人欲正横流,佛亦救不得。我来谒佛时,崖边初落叶。 萧条观佛容,万感凝一瞥。佛倚淩云峰,松竹青郁郁。 上有东坡楼,遗像祀高洁。仙灵到夜深,与佛谈宜悦。 猿鹤聆妙音,江波荡明月。吁嗟世弗闻,暴犹崇纣桀。 奉佛祇虚名,圣道更衰歇。前路瞻茫茫,岁寒风酿雪。
shú huī yǐng jiàng jīn   záo yán jìng chéng qiān shù bǎi zǎi   shì biàn yuè piāo
zuò kàn qīng jiāng   tāo tāo bēn jié lóng fēn bài   ōu qīn méi jié
ěr kǒng cǎo shēng   guǎng 广 é shuāng hén tǎn tiān jiān   liǎo zhī liáng
féng bǐng dīng nián   shèng zhǐ xià jīn què hóng bīng yàn xiāo zhāng   héng sǎo dào wén
shū cuī shāo   mén dāng miè liè chì jié duì lái   xuān náo chí yuè
shǎn xiàng wēi wēi   zhǐ yāo yǎn shì ruò   rèn chāng jué
mán shī   chēng jié shé tán zhǐ chūn qiū   shān bēng lóng
lián wàn suì   quán zhàng pāo piě yǒng chén lún   shī wēi liè  
tài cāng shēng   liàng jié wèi wén zuì zhào   zuǒ shì yǒu niè
shén zhōu xīn   bài jīn zhì gāo jiē shǒu shēng cái   guān guāng zǎi yóu
rén zhèng héng liú   jiù lái shí   biān chū luò
xiāo tiáo guān róng   wàn gǎn níng piē líng yún fēng   sōng zhú qīng
shàng yǒu dōng lóu   xiàng gāo jié xiān líng dào shēn   tán yuè
yuán líng miào yīn   jiāng dàng míng yuè jiē shì wén   bào yóu chóng zhòu jié
fèng míng   shèng dào gèng shuāi xiē qián zhān máng máng   suì hán fēng niàng xuě