乐樵

明代 释宗泐
明时忘世士,所乐在樵苏。自无钟鼎念,此心常宴如。 清晨砺斧出,孤云引行裾。薄暮负薪入,明月照庭除。 新篘已在瓮,邻叟行可呼。大瓢喜满眼,醉后歌呜呜。 青天若覆盂,白日无根株。不见北邙道,贵贱同丘墟。
míng shí wàng shì shì   suǒ zài qiáo zhōng dǐng niàn   xīn cháng yàn
qīng chén chū   yún yǐn xíng xīn   míng yuè zhào tíng chú
xīn chōu zài wèng   lín sǒu xíng piáo mǎn yǎn   zuì hòu
qīng tiān ruò   bái gēn zhū jiàn běi máng dào   guì jiàn tóng qiū