冷然斋

宋代 释德洪
以身为舌毗尼藏,俨此空斋镜面清。蝉蜕尘埃轩盖集,蝶成魂梦篆烟轻。 芦图世界分遗境,玉麈天花委落英。钵在道山归去好,摩挲风驭笑平生。
shēn wéi shé cáng   yǎn kōng zhāi jìng miàn qīng chán tuì chén āi xuān gài dié   chéng hún mèng zhuàn yān qīng    
shì jiè fēn jìng   zhǔ tiān huā wěi luò yīng zài dào shān guī hǎo   fēng xiào píng shēng