楞伽古木

宋代 张伯淳
楞伽古木山门前,下有山石摩苍天。道林卓锡旧种此,髣髴于今八百年。 皴皮刳腹不自爱,犹是童童一车盖。矫然化作龙虎蟠,劲节不为霜雪改。 或时孤高烈风起,苍茫白日雷雨至。从容下荫数百人,赤金六月流清气。 卷曲拥肿也可怜,天赋樗散终天全。道材不世骨已朽,人间岁月何足言。
léng jiā shān mén qián   xià yǒu shān shí cāng tiān dào lín zhuó jiù zhǒng fǎng   jīn bǎi nián    
cūn ài   yóu shì tóng tóng chē gài jiǎo rán huà zuò lóng pán jìn   jié wéi shuāng xuě gǎi    
huò shí gāo liè fēng   cāng máng bái léi zhì cóng róng xià yīn shù bǎi rén chì   jīn liù yuè liú qīng    
juǎn yōng zhǒng lián   tiān chū sàn zhōng tiān quán dào cái bu shi xiǔ rén   jiān suì yuè yán