乐郊诗

宋代 欧阳修
乐郊何所乐,所乐从公游。 三日公不出,其民蹙然愁。 一闻车马音,从者如云浮。 吾问郓之人,无乃失业不。 云惟安其业,然後乐其休。 乐郊何所有,胡不考公诗。 有山在其东,有水出逶夷。 有台以临望,有沼以游嬉。 俯仰迷上下,朱栏映清池。 草木非一种,青红随四时。 其余虽琐屑,处置各有宜。 乐郊何以名,吾为本其意。 自古贤哲人,所存非一世。 当时偶然迹,来者因不废。 郓非公久留,公去民孰赖。 此亭公所登,此树公所憩。 俾民百年思,岂取一日醉。
jiāo suǒ   suǒ cóng gōng yóu
sān gōng chū   mín rán chóu
wén chē yīn   cóng zhě yún
wèn yùn zhī rén   nǎi shī
yún wéi ān   rán hòu xiū
jiāo suǒ yǒu   kǎo gōng shī
yǒu shān zài dōng   yǒu shuǐ chū wēi
yǒu tái lín wàng   yǒu zhǎo yóu
yǎng shàng xià   zhū lán yìng qīng chí
cǎo fēi zhǒng   qīng hóng suí shí
suī suǒ xiè   chǔ zhì yǒu
jiāo míng   wèi běn
xián zhé rén   suǒ cún fēi shì
dāng shí ǒu rán   lái zhě yīn fèi
yùn fēi gōng jiǔ liú   gōng mín shú lài
tíng gōng suǒ dēng   shù gōng suǒ
mín bǎi nián   zuì