雷雨

清代 陈忠平
长鱼白浪翻,龙啸嚇苍狗。雨欲逼天倾,风真挟人走。 孰怜孤客心,但问一湖柳。莽漠冷烟中,还开青眼否。
cháng bái làng fān   lóng xiào xià cāng gǒu tiān qīng   fēng zhēn xié rén zǒu
shú lián xīn   dàn wèn liǔ mǎng lěng yān zhōng   hái kāi qīng yǎn fǒu