雷潭为定讲师赋

元代 黄庚
缚草为庵枕碧漪,蒲团长是坐禅时。 一声霹雳惊龙起,布衲蒙头总不知。
cǎo wèi ān zhěn   tuán cháng shì zuò chán shí  
shēng jīng lóng   méng tóu zǒng zhī