诔双峰兴上人

宋代 段克己
试圆石上再生身,啸月吟风性益真。解脱莲花祛梦幻,忽惊野马逐埃尘。 双峰莫遂幽栖志,一钵谁为嫡嗣人。便恐丛林无正脉,为君一哭涕横陈。
shì yuán shí shàng zài shēng shēn   xiào yuè yín fēng xìng zhēn jiě tuō lián huā mèng huàn   jīng zhú āi chén
shuāng fēng suì yōu zhì   shuí wèi rén biàn 便 kǒng cóng lín zhèng mài   wèi jūn héng chén