雷氏子推迹石鼓为隶古定圣俞作长诗叙之诸公继作予亦继其后

宋代 刘敞
结绳既亡书契出,文字变化尤倏忽。太山七十有二代,遗事昏昏万无一。 岐阳石鼓起晚周,宣王之诗史籀笔。天下金石凡几存,此当为甲彼皆乙。 体势鸟迹杂蝌蚪,词章车攻与吉日。六书既废小雅缺,能使兼存此其实。 韩公昔尝歌感激,若弦周诗播琴瑟。雷生今复隶古定,如破鲁璧传简帙。 道之难行乃若兹,二千年间能事毕。先王亲用必贵本,流俗玩文因丧质。 此虽于今似不急,岂不班班见儒术。藏之天府自其所,大训河图亦何物。 会稽群玉久冥寞,漆简韦编尚彷佛。昔人虽死名不朽,智者能为巧当述。 太学先生事起废,诵此勤勤救埋没。会令永与天壤传,不比酒诰俄然失。
jié shéng wáng shū chū   wén biàn huà yóu shū tài shān shí yǒu èr dài   shì hūn hūn wàn
yáng shí wǎn zhōu   xuān wáng zhī shī shǐ zhòu tiān xià jīn shí fán cún   dāng wèi jiǎ jiē
shì niǎo dǒu   zhāng chē gōng liù shū fèi xiǎo quē   néng shǐ 使 jiān cún shí
hán gōng cháng gǎn   ruò xián zhōu shī qín léi shēng jīn dìng   chuán jiǎn zhì
dào zhī nán xíng nǎi ruò   èr qiān nián jiān néng shì xiān wáng qīn yòng guì běn   liú wán wén yīn sàng zhì
suī jīn shì   bān bān jiàn shù cáng zhī tiān suǒ   xùn
kuài qún jiǔ míng   jiǎn wéi biān shàng páng rén suī míng xiǔ   zhì zhě néng wéi qiǎo dāng shù
tài xué xiān sheng shì fèi   sòng qín qín jiù mái huì lìng yǒng tiān rǎng chuán   jiǔ gào é rán shī