累日气候差暖梅花辄已弄色聊课童仆芟削培灌以助其发戏成小诗三首 其一

宋代 李之仪
京洛三十年作客,每见梅花欲忘食。时时魂梦到江南,足迹尘埃来不得。 嗅香嚼蕊不忍舍,为怜绝韵真颜色。谁知晚得江南身,特此一株当舍北。 寒根老蘖初不辨,几与桑榆同弃掷。慇勤地主故指示,顿觉翛然超眼域。 几山气候也深春,戢戢枝头危欲坼。呼奴邻家借刀斧,穿断因之聊拂拭。 便宜邀月作嘉宾,不惜淋漓慰畴昔。
jīng luò sān shí nián zuò   měi jiàn méi huā wàng shí shí shí hún mèng dào jiāng nán   chén āi lái
xiù xiāng jué ruǐ rěn shě   wèi lián jué yùn zhēn yán shéi zhī wǎn jiāng nán shēn   zhū dāng shě běi
hán gēn lǎo niè chū biàn   sāng tóng zhì yīn qín zhǔ zhǐ shì   dùn jué xiāo rán chāo yǎn
shān hòu shēn chūn   zhī tóu wēi chè lín jiā jiè dāo   chuān 穿 duàn yīn zhī liáo shì
pián 便 yāo yuè zuò jiā bīn   lín wèi chóu